Văn mẫu: Phân tích văn bản về bài thơ Nắng mới của Lưu Trọng Lư

Môn Ngữ văn Lớp 8

👨‍🏫

Tác giả: Ban Chuyên môn

Nội dung môn Ngữ văn được biên soạn và kiểm duyệt bởi đội ngũ giáo viên giỏi, bám sát chuẩn kiến thức kỹ năng của Bộ GD&ĐT.

📑 Mục lục bài viết

Bài 1: Phân tích vẻ đẹp hoài niệm và tình mẫu tử thiêng liêng qua bài thơ Nắng mới của Lưu Trọng Lư

Mở bài: Lưu Trọng Lư là một trong những nhà thơ tiêu biểu của phong trào Thơ mới, nổi bật với hồn thơ đượm buồn và những ký ức tuổi thơ sâu đậm. Bài thơ "Nắng mới" là một kiệt tác viết về tình mẹ, nơi nỗi nhớ thương được kết tinh qua những vần thơ đong đầy cảm xúc, tiêu biểu là bức tranh kỷ niệm hiện lên qua hình ảnh người mẹ hiền. Thân bài: Mở đầu bài thơ, nỗi nhớ mẹ được gợi lên từ một không gian ngoại cảnh đặc biệt – cái nắng mới của những trưa hè. Ánh nắng ấy không chói chang mà dịu ngọt, len lỏi qua giậu thưa, đánh thức cả một trời ký ức trong tâm hồn nhà thơ. Hình ảnh người mẹ chửa xóa mờ trong tâm trí, vẫn hiện nguyên vẹn qua dáng vẻ "lúc vào ra" quen thuộc. Điểm nhấn xúc động nhất chính là chi tiết "Nét cười đen nhánh sau tay áo". Nụ cười răng đen – nét đẹp truyền thống của người phụ nữ Việt Nam thời xưa – được nhà thơ khắc họa thật duyên dáng, kín đáo nhưng đầy sức gợi. Nụ cười ấy ẩn sau tay áo, e ấp mà rạng rỡ, làm bừng sáng cả một không gian trưa hè tĩnh lặng. Qua lăng kính của sự hoài niệm, hình ảnh người mẹ không chỉ hiện lên sống động mà còn mang vẻ đẹp của sự vĩnh cửu, vượt lên trên không gian và thời gian. Tình mẫu tử trong thơ Lưu Trọng Lư vì thế mà vô cùng thiêng liêng, sâu kín. Kết bài: "Nắng mới" khép lại nhưng dư âm về tình mẹ vẫn ngân vang mãi trong lòng người đọc. Bằng ngòi bút tài hoa và tấm lòng thiết tha, Lưu Trọng Lư đã tạc nên bức tượng đài bằng thơ về người mẹ, nhắc nhở mỗi chúng ta thêm trân trọng những ký ức tuổi thơ và tình cảm gia đình cao quý.

Bài 2: Cảm nhận về bức tranh thiên nhiên và tâm trạng nhân vật trữ tình trong Nắng mới

Mở bài: Thơ ca là tiếng nói của tâm hồn, là nơi cất giấu những tình cảm sâu kín nhất của con người. Đọc "Nắng mới" của Lưu Trọng Lư, ta bắt gặp một tâm hồn hoài niệm da diết, nơi ánh nắng đầu hè hòa quyện cùng nỗi nhớ thương người mẹ quá cố vô bờ bến. Thân bài: Bức tranh thiên nhiên trong bài thơ được mở ra với tín hiệu của "nắng mới". Đó không đơn thuần là thời tiết mà là thứ ánh sáng kết nối giữa hiện tại và quá khứ. Dưới cái nắng trưa hè hắt qua giậu thưa, tâm trí nhà thơ bỗng bừng sáng bởi hình bóng quen thuộc của mẹ. Từ khóa "mường tượng" diễn tả chính xác trạng thái tâm lý nửa thực nửa mơ của nhân vật trữ tình. Mẹ đã đi xa, nhưng hình dáng ấy vẫn hiện về rõ nét trong từng cử chỉ "vào ra". Đặc biệt, nghệ thuật miêu tả của Lưu Trọng Lư đạt đến độ tinh tế khi bắt trọn "nét cười đen nhánh sau tay áo". Nét cười ấy mang đậm dấu ấn văn hóa truyền thống, vừa kín đáo, dịu dàng lại vừa tỏa sáng như mùa thu tỏa nắng. Cảm xúc của nhân vật trữ tình theo đó mà dâng trào: từ nỗi buồn bâng khuâng đến niềm xao xuyến, nghẹn ngào trước vẻ đẹp của người mẹ. Nhà thơ đã mượn cái hữu hạn của không gian (giậu thưa, ánh trưa hè) để diễn tả cái vô hạn của tình mẫu tử và nỗi nhớ thương không nguôi. Kết bài: Bài thơ "Nắng mới" là một bài ca nhẹ nhàng mà thấm thía về tình mẫu tử. Qua bức tranh thiên nhiên thấm đượm tình người, Lưu Trọng Lư đã chạm đến những góc khuất sâu kín nhất trong trái tim bạn đọc muôn đời.
← Quay lại bài họcXem Hướng dẫn Soạn bài →