Soạn bài: Viết đến đây, tôi bỗng nhớ tới hình ảnh chú Nam
Môn Ngữ văn Lớp 6
Câu 1: Hình ảnh chú Nam trong đoạn văn được miêu tả qua những chi tiết nào?
Trả lời: Chú Nam là người dị tật với bước đi khập khiễng, khó khăn; bị nhiều người bắt chước dáng đi làm trò cười, thậm chí bị đá bóng vào chân và thách thức nhưng chú chỉ cười trừ. Dù vậy, chú có nghị lực phi thường: tự chế đàn bầu, kiên trì tập luyện cho đến khi tiếng đàn ngày càng "ngọt", thi đỗ vào trường trung cấp âm nhạc và nay đã là cây độc tấu đàn bầu có hạng.
💡 Gợi ý mở rộng: Học sinh cần chú ý đối lập giữa hoàn cảnh bất hạnh, sự trớ trêu của người đời với nghị lực vươn lên và thành công của nhân vật chú Nam.
Câu 2: Thái độ của mọi người (bố chú Nam, những kẻ cười nhạo, người hàng xóm) đối với chú Nam thay đổi như thế nào qua thời gian?
Trả lời: - Lúc đầu: Nhiều bạn cùng lứa cười cợt, bắt chước dáng đi, chế giễu; cô hàng xóm nói lời ác khẩu khinh miệt. Chỉ có bố chú Nam luôn nhìn con với ánh mắt khích lệ, tin tưởng.
- Lúc sau: Khi chú Nam thành công, sự cười nhạo ngày nào đã phải thay bằng thái độ thán phục.
💡 Gợi ý mở rộng: Phân tích sự thay đổi này để thấy bài học về cách nhìn nhận con người, không nên đánh giá thấp hay khinh miệt bất kỳ ai.
Câu 3: Theo tác giả, "phương thuốc" hữu hiệu để trị "căn bệnh" chê bai người khác là gì?
Trả lời: Theo tác giả, "phương thuốc" đó chính là lòng nhân ái, sự cảm thông, khả năng yêu thương, đồng cảm, chia sẻ và biết đặt mình vào hoàn cảnh người khác để suy nghĩ.
💡 Gợi ý mở rộng: Liên hệ bản thân: Rút ra bài học về sự tôn trọng sự khác biệt và biết yêu thương, chia sẻ với những người xung quanh, đặc biệt là những người có hoàn cảnh kém may mắn.