Văn mẫu: Văn học và cuộc đời

Môn Ngữ văn Lớp 12

👨‍🏫

Tác giả: Ban Chuyên môn

Nội dung môn Ngữ văn được biên soạn và kiểm duyệt bởi đội ngũ giáo viên giỏi, bám sát chuẩn kiến thức kỹ năng của Bộ GD&ĐT.

📑 Mục lục bài viết

Bài 1: Phân tích mối quan hệ giữa văn học và cuộc đời

Mở bài: V.Ghen-ki đã từng khẳng định: "Nghệ thuật nằm ngoài quy luật của sự băng hoại, chỉ mình nó không thừa nhận cái chết". Sức sống trường tồn ấy của văn học bắt nguồn từ đâu? Câu trả lời chính là mối quan hệ mật thiết giữa văn học và cuộc đời. Cuộc đời là nguồn cội, là chất liệu và cũng là cái đích hướng tới của mọi sáng tạo nghệ thuật. Thân bài: Trước hết, cuộc đời là nguồn sữa mẹ nuôi dưỡng văn học. Không có hiện thực cuộc sống, nhà văn sẽ viết gì? Bút lực của Nam Cao bám rễ sâu vào ruộng đồng nghèo đói để viết nên những trang văn hiện thực sắc sảo về người nông dân và trí thức trước Cách mạng. Vũ Trọng Phụng mổ xẻ xã hội tư sản thành thị đương thời. Tất cả cho thấy văn học chưa bao giờ là những gì xa vời, nó là tiếng nói của con người, phản chiếu chân thực bức tranh đời sống trong từng giai đoạn lịch sử. Hơn thế nữa, văn học không chỉ phản ánh cuộc đời mà còn tác động tích cực trở lại đối với cuộc đời. Đọc một tác phẩm hay, ta không chỉ thấu hiểu thêm những mảnh đời bất hạnh mà còn được thanh lọc tâm hồn, bồi đắp lòng nhân ái, sự bao dung và khát vọng sống cao đẹp. Văn học định hướng con người vươn tới chân - thiện - mỹ, góp phần cải tạo xã hội. Kết bài: Tóm lại, văn học và cuộc đời là hai thực thể song hành, gắn bó khăng khít không thể tách rời. Cuộc đời cung cấp chất liệu cho văn học thăng hoa, và văn học làm cho cuộc đời trở nên ý nghĩa, sâu sắc hơn. Người nghệ sĩ chân chính luôn phải giữ mối liên hệ máu thịt với nhân dân và thời đại mình đang sống.

Bài 2: Nghị luận về sứ mệnh của nhà văn đối với cuộc đời

Mở bài: Sứ mệnh của người nghệ sĩ là gì nếu không phải là dấn thân vào cuộc đời, lắng nghe những nhịp đập thổn thức của thời đại để cất lên tiếng nói đại diện cho nhân loại? Bàn về vấn đề này, mối quan hệ giữa nhà văn, tác phẩm và cuộc đời luôn là đề tài muôn thuở của giới cầm bút. Thân bài: Nhà văn chân chính không thể ngồi trong tháp ngà của sự tưởng tượng thuần túy mà phải bước ra khoảng trời rộng lớn của nhân gian. Hiện thực cuộc sống chứa đựng đủ mọi sắc màu: có giọt nước mắt khổ đau, có nụ cười hạnh phúc, có sự hy sinh thầm lặng và cả những góc khuất tăm tối cần được soi rọi. Chính nhà văn là người thư ký trung thành của thời đại, dùng ngòi bút làm thứ vũ khí thanh cao để ghi lại những trạng thái ấy. Tố Hữu từng ví thơ ca là máu, là hoa của cuộc đời. Thật vậy, những trang thơ, trang văn chỉ thực sự lay động lòng người khi nó chạm đến nỗi đau và khát vọng của cộng đồng. Nếu tách rời cuộc đời, tác phẩm sẽ chỉ là cái xác không hồn, nhanh chóng bị chôn vùi vào quên lãng. Ngược lại, những tác phẩm sống mãi với thời gian đều là những tác phẩm bám rễ sâu vào lòng đất mẹ hiện thực, phản ánh chân thực số phận con người và gửi gắm những thông điệp nhân sinh sâu sắc. Kết bài: Sứ mệnh của văn chương gắn liền với sứ mệnh phục vụ cuộc đời. Người cầm bút có tâm và có tầm luôn xem cuộc đời là nguồn cảm hứng lớn lao nhất, là lý do tồn tại của ngòi bút. Chỉ khi đứng trong lòng cuộc đời, nghệ thuật mới chạm tới cõi vĩnh hằng.
← Quay lại bài họcXem Hướng dẫn Soạn bài →