Văn mẫu: Mãi mãi tuổi hai mươi

Môn Ngữ văn Lớp 10

👨‍🏫

Tác giả: Ban Chuyên môn

Nội dung môn Ngữ văn được biên soạn và kiểm duyệt bởi đội ngũ giáo viên giỏi, bám sát chuẩn kiến thức kỹ năng của Bộ GD&ĐT.

📑 Mục lục bài viết

Bài 1: Phân tích vẻ đẹp tâm hồn của người lính qua đoạn trích "Mãi mãi tuổi hai mươi"

Mở bài: Nhà thơ Tố Hữu từng viết: "Có những phút làm nên lịch sử / Có cái chết hóa thành bất tử". Cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của dân tộc ta đã lùi xa, nhưng những trang viết để lại từ chiến trường vẫn sống mãi trong lòng bạn đọc. Tiêu biểu trong số đó là cuốn nhật kí "Mãi mãi tuổi hai mươi" của liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc. Đoạn trích trong sách giáo khoa Kết nối tri thức đã khắc họa thành công vẻ đẹp tâm hồn phong phú, lãng mạn và đầy lý tưởng của người lính trẻ trong những năm tháng hành quân ra trận. Thân bài: Trước hết, vẻ đẹp của người lính Nguyễn Văn Thạc ngời sáng ở lý tưởng sống cao đẹp và tình yêu nước thiết tha. Khoác lên mình bộ quân phục màu xanh - "màu xanh của núi đồi và thảo nguyên, của ước mơ và hi vọng", anh đón nhận nó không chút tiếc nuối mà bằng tất cả niềm tự hào. Ngôi sao trên mũ không chỉ là biểu tượng của người quân nhân cách mạng mà trong ánh nhìn của anh, nó chứa đựng "ánh lửa cầu vồng của trận công đồn, màu đỏ của lửa, của máu,... có cả hồng cầu của trái tim ta". Lí tưởng chiến đấu đã hòa quyện với nhịp đập con tim, thôi thúc người lính ra đi với tất cả sự say mê và tinh thần dâng hiến. Bên cạnh chất thép của người lính chiến, ta còn bắt gặp một tâm hồn vô cùng lãng mạn, nên thơ. Trong buổi gác đầu tiên, giữa đêm trăng sáng, anh cảm nhận không gian bằng tất cả sự tinh tế: "Những mái nhà nghiêng như mí mắt thân thương, nhắm ngủ ngon lành...". Người lính ấy không chỉ gác giữ bình yên cho Tổ quốc mà còn nâng niu từng hương vị của cuộc sống đời thường qua mùi bưởi, mùi ổi cuối mùa. Cảnh hành quân đêm qua ngòi bút của Thạc hiện lên thật đẹp. Trăng đầu tháng "đỏ quạch" gợi liên tưởng đến cánh buồm đỏ thắm đưa tâm hồn lính bay bổng. Giữa chặng đường hành quân gian khổ, họ vẫn giữ được những khoảnh khắc vui tươi, hồn nhiên: tiếng hò trêu đùa nhau, tiếng động cơ như xay lúa, hay việc lắng nghe "đất thở". Tác giả quan sát vạn vật bằng sự tinh tế của một nhà văn thực thụ, liên tưởng đến nhà văn Nga Prishvin khi tìm kiếm âm thanh của thiên nhiên. Kết bài: Đoạn trích "Mãi mãi tuổi hai mươi" không chỉ là những trang ghi chép về một chặng đường hành quân mà còn là bức chân dung tinh thần tươi đẹp của thế hệ thanh niên Việt Nam thời kỳ chống Mỹ. Qua ngòi bút của Nguyễn Văn Thạc, ta thêm trân trọng, cảm phục những con người đã dâng hiến cả tuổi thanh xuân đẹp đẽ nhất cho độc lập, tự do của Tổ quốc, để lại dư âm xúc động sâu sắc trong lòng người đọc hôm nay và mai sau.

Bài 2: Cảm nhận về chất lãng mạn và chất thép trong đoạn trích "Mãi mãi tuổi hai mươi"

Mở bài: Trong nền văn học Việt Nam viết về đề tài chiến tranh, những trang nhật kí chiến trường luôn có sức lay động mạnh mẽ bởi tính chân thực và cảm xúc nguyên sơ. "Mãi mãi tuổi hai mươi" của liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc là một tác phẩm như thế. Đọc đoạn trích, người đọc không chỉ bắt gặp khí thế hào hùng của một thời ra trận mà còn lắng đọng trước sự hòa quyện tuyệt vời giữa chất thép kiên cường và chất lãng mạn bay bổng trong tâm hồn người lính. Thân bài: Trước hết, chất thép của người lính được thể hiện qua lập trường tư tưởng vững vàng và ý thức trách nhiệm lớn lao với Tổ quốc. "Ai ra đi cũng với lòng say lí tưởng, và nhẹ nhẹ bên trong là chút ước mơ". Ra trận là chấp nhận gian khổ, hy sinh, đối mặt với lửa đạn "trận công đồn". Thế nhưng, vượt lên trên tất cả, những người lính trẻ như Nguyễn Văn Thạc vẫn bước đi hiên ngang với quyết tâm bảo vệ bình yên cho nhân dân. Hình ảnh người lính đứng gác trong đêm trăng, canh giữ cho "xóm làng yêu quý, ngủ yên" chính là biểu hiện rực rỡ của chất thép - bản lĩnh và tinh thần thép của người quân nhân cách mạng. Song hành cùng chất thép ấy là một tâm hồn lãng mạn đến tận cùng - chất tình của tuổi trẻ hào hoa. Dù bước đi giữa chiến trường, Nguyễn Văn Thạc vẫn giữ nguyên vẹn cái nhìn trong trẻo, thi vị về cuộc đời. Đêm gác đầu tiên đối với anh không phải là sự mệt mỏi mà là "bài thơ", là "trang nhật kí". Cảnh vật thiên nhiên hiện lên qua những trang viết thật nên thơ: trăng đầu tháng gợi cánh buồm đỏ thắm, dòng sông với những đường dừa, bầu trời thanh bình. Anh lắng nghe tiếng dế, tận hưởng mùi hương của bưởi, của ổi cuối mùa, và thậm chí còn thả hồn vào những câu hò trêu đùa vui nhộn của đồng đội "Anh yêu em lắm em ơi...". Sự kết hợp giữa nhiệm vụ chiến đấu và những rung cảm tinh tế trước thiên nhiên, tình yêu đã làm dịu đi cái khắc nghiệt của chiến tranh. Sự hòa quyện giữa chất thép và chất lãng mạn trong đoạn văn đã tạo nên vẻ đẹp toàn diện của con người thời đại Hồ Chí Minh: chiến đấu dũng cảm nhưng vẫn giữ nguyên sự nhạy cảm, yêu đời và khát vọng sống thiết tha. Kết bài: Đoạn trích "Mãi mãi tuổi hai mươi" qua lăng kính của Nguyễn Văn Thạc đã minh chứng cho một thế hệ thanh niên vừa kiên cường, bất khuất, vừa tài hoa, lãng mạn. Tác phẩm khép lại nhưng dư âm về chất thép và chất tình vẫn vang vọng mãi, nhắc nhở thế hệ hôm nay về lòng biết ơn và trách nhiệm tiếp bước cha anh xây dựng đất nước.
← Quay lại bài họcXem Hướng dẫn Soạn bài →